Đâu rồi những mùa trăng?!


Năm tôi lên 4 tuổi, ngoại đã chỉ tôi cách nhìn lên bầu trời đêm để đoán biết thời tiết ngày hôm sau. Những đêm nào trời tối đen như mực và nhiều sao thì hẳn nhiên ngày mai sẽ là một ngày nắng nóng. Tôi dần quen với việc ngẩng đầu lên nhìn khoảng trời sau nhà nhờ những lần như vậy.

Khi lớn hơn chút nữa, tức là bắt đầu đi học, những bài thơ với ánh trăng sáng tỏ ngày càng quen thuộc với tôi hơn. Khoảng trời sau nhà tôi  nhờ vậy cũng sinh động hơn trước với ánh sáng và cả hình ảnh nữa. Những mảnh trăng non đầy, những mảnh trăng của một góc vườn như muốn nói với tôi nhiều điều về quê ngoại, về những ngày ngẩng đầu nhìn ngắm.

Tôi về thăm nhà nhân dịp nghỉ hè. Cái nắng nóng ban ngày khiến tôi liên tưởng đến bầu trời đầy sao ban đêm, về khoảng trời sau nhà tôi và về thói quen ngẩng đầu của mình. Đã lâu lắm rồi tôi đã bỏ qua thói quen chạy ra sân sau nhìn bầu trời của mình, thói quen mà tôi đã từng lấy làm niềm vui thú khi còn nhỏ. Hôm nay, sau bữa cơm, ngồi rửa chén sau nhà, như một điều tự nhiên, tôi ngẩng đầu nhìn lên cao. Bầu trời đêm của tôi ngày nào đi đâu mất. Khoảng không gian bao la mà tôi ngập chìm trong tưởng tượng lúc nhỏ giờ đây bị bó hẹp giữa hai bức tường cao chót vót. Bầu trời hình chữ nhật vuông vứt, bầu trời lọt thỏm giữa những viên gạch…

Một mùa trăng nữa lại về. Một mùa trăng nữa tôi quyết tâm ngắm nhìn. Băng qua những giới hạn chật hẹp của sự đô thị hóa, tôi chọn cho mình một nơi thoáng đãng hiếm hoi trong thành phố để gặp lại người bạn cũ. Vẫn ánh trăng ấy, vẫn gương mặt ngắm nhìn đầy thích thú ấy nhưng tôi biết có một vài thứ đã không còn như trước. Tôi không còn là người chủ động ở mảnh sân sau nhà mình. Tôi không còn giữ thói quen thuở nhỏ của mình nữa. Và bầu trời với ánh trăng ấy hẳn nhiên không phải bao giờ cũng đợi tôi như trước.

Sáng hôm nay thức dậy, chạy ra sân tôi thấy mọi người đang túm tum trước cửa nhà tôi bàn tán. Thì ra bức tường cũ trước nhà tôi bị đổ bất ngờ. Mẹ tôi nói cũng may không ai bị gì. Tôi âm thầm đưa mắt nhìn ra đống gạch vỡ vụn trên mặt đường. Tôi thấy lẫn lộn trong màu đỏ của gạch là những vầng sáng vàng của mảnh trăng sau nhà, những mảnh trăng đầy trong trẻo giờ trở nên hiếm hoi, những mảnh trăng nhường chỗ cho ánh điện cao áp đầy tiện lợi.

Thành phố đổi mới vươn lên mang trên vai những tòa nhà cao chót vót như muốn chứng tỏ sức mạnh vô song của mình. Những bức tường khổng lồ, những bức tường cũ kĩ đổ vỡ, vầng trăng sau nhà và ánh điện cao áp… Tất cả khiến tôi tự hỏi: “Đâu rồi những mùa trăng?”

Người tình của tôi


Nếu bạn chưa bao giờ ăn mì quảng thì tôi dám chắc với bạn một điều rằng các bạn đã bỏ quên một người tình thú vị. Tôi có một người tình như thế. Thành phố có rất nhiều quán phục vụ món này nhưng bản thân tôi lại chỉ thích quán mì nhỏ nằm ngay cuối hẻm nhà cô giáo tôi. Tôi gọi quán này với cái tên thân thuộc Mì Cô Hải. Nói đây là quán cũng không đúng bởi lẽ thực chất nó chỉ được che dưới một tấm bạt tạm bợ và vài cái bàn nho nhỏ mà thôi. Tôi còn nhớ những ngày tôi đến thăm người tình vào mỗi buổi sáng trời dịu nhẹ. Cô chủ quán cười hiền chất phát với tôi như cách người ta thường làm với một người thân nơi phương xa trở về. Có lẽ vì thế tôi yêu người tình tôi nhiều hơn. Một bát mì với những con tôm cong lưng, đỏ hồng, những lát thịt thái mỏng theo đúng bài bản và tất nhiên không thể thiếu những miếng bánh tráng nướng nhỏ. Tôi không hiểu tại sao khi ăn mì quảng lại phải ăn kèm với bánh tráng nướng nên đã có lần tôi thử ăn mà không có bánh tráng. Và bạn biết điều gì đã xảy ra không? Tôi không còn nhận ra người tình của mình nữa. Món mì quảng tôi ăn lúc đấy rất gượng gạo và mất vị đi nhiều. Kể từ đấy, tôi không còn thắc mắc nữa và có lẽ cũng chẳng ai có thể giải thích nổi câu hỏi của tôi. Tôi chỉ biết rằng mì quảng thì phải đi kèm với bánh tráng nướng tương tự như ngôi nhà phải có cửa ra vào.

Tôi có một người bạn đặc biệt. Tôi đoán chừng ông đã 60 tuổi. Ông không phải hàng xóm của tôi nhưng tôi đinh chắc nhà ông phải gần đây lắm bởi tôi hay thấy ông đạp xe qua cổng nhà mình. Tôi gọi ông là người bạn đặc biệt của tôi vì ông luôn luôn mỉm cười khi thấy tôi và tất nhiên tôi cũng cười lại mà chẳng hiểu lí do là gì. Tôi còn giữ lại trong trí nhớ của mình những vòng xe giản dị, bình thản mà ông thường đạp. Sự chậm rãi của một người từng trải hay là sự tĩnh lặng của một nét tính cách? Chắc có lẽ tôi không đủ tuổi để hiểu hết. Nhưng với tôi, ông luôn là một người bí ẩn, một người hiền hậu và hẳn nhiên là một người bạn đặc biệt. Sau này, tôi và ông có nói chuyện với nhau vài lần. Những câu chuyện không đầu không cuối, những câu chuyện rơi vào lãng quên. Và tôi cũng chẳng buồn hỏi tại sao ông hay cười với tôi như vậy. Tôi để ông giữ điều đặc biệt ấy hộ mình.

Tôi có những nơi của riêng mình. Thư viện nơi nhìn ra dòng sông thành phố đã trở thành một vần thơ trong tâm tưởng tôi. Những lá me bé xíu nương theo cơn gió thổi nhẹ thoáng qua mái tóc dài của một bạn gái. Những chiếc bàn đá bố trí rải rác quanh khuôn viên thư viện. Những chiều ngồi ôn bài thật chăm chú. Những mẩu chuyện của những người gặp nhau lần đầu. Và những nụ cười bắt đầu một tình bạn.Tất cả như mới ngày hôm qua thôi và tôi dường như cũng vừa từ đó mà trở về. Nếu ai đó hỏi tôi rằng đâu là nơi có thể nhìn thấy Đà Nẵng đẹp nhất thì tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời đó là thư viện thành phố. Tôi sẽ không nói Đà Nẵng của tôi là một cô gái như cách người ta hay dành cho một mảnh đất thơ mộng, nặng nghĩa tình. Tôi cũng không ví von Đà Nẵng như một đầu tàu của Tổ quốc như chúng ta đã gọi Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh. Đà Nẵng trong tôi đơn giản chỉ là một đôi mắt mà thôi. Đôi mắt của sự diu hiền, sâu lắng và đôi mắt của tuổi trẻ sục sôi. Đã đi nhiều nơi trên mảnh đất Việt Nam này nhưng với tôi và hẳn nhiên nhiều người khác, đôi mắt ấy có một sức hấp dẫn đến kì lạ, sức hấp dẫn làm ta ngẩn ngơ để rồi nhớ sâu hơn một cuộc tình.

Tôi sẽ không kể bạn nghe tất cả những người tình của tôi đâu bởi đơn giản họ rất nhiều trong cuộc sống này. Đến một lúc nào đó, bạn tự hỏi mình đã có bao nhiêu người tình như vậy, tôi cam đoan kết quả sẽ là một con số bạn không thể nào ngờ tới. Bởi người tình đã đến với tôi ngẫu hứng trong ngày hôm nay mà tôi không hề biết trước.

Để gió cuốn đi


Có một dạo vì học tiếng anh, tôi tham gia vào một nhóm trò chuyện, chat chit trên mạng cùng với những người bạn tôi không quen biết từ khắp nơi trên thế giới. Ban đầu, tôi thấy trò này cũng hay và thú vị cho đến khi tôi gặp một người bạn đến từ Canada. Bạn ấy hỏi tôi đến từ đâu. Không ngần ngại tôi trả lời ngay rằng Việt Nam. Tôi giới thiệu Hà Nội với tất cả sự hiểu biết và vốn liếng kiến thức mà tôi có được. Và rồi bạn ấy nói thế này: “Mình chẳng biết Hà Nội và Việt nam đâu. Điều duy nhất mình nhớ đến là chữ Việt Nam trên đôi giày đã cũ của mình.” Vậy đấy, Việt Nam của tôi chỉ vỏn vẹn là hai chữ trên một đôi giày không mấy lành lặn thôi đấy. Tôi đâm giận. Kể từ dạo ấy, tôi không học tiếng anh kiểu đó nữa một phần vì giận một phần vì nỗi buồn ấy mênh mang quá.

Ngày em họ tôi rớt đại học, dì tôi suy sụp hẳn. Cả nhà tôi ai cũng tránh nói về việc ấy vì sợ làm dì tôi buồn. Dì lo em tôi sau này không có công ăn việc làm ổn định, cuộc sống bấp bênh hay là dì thất vọng vì niềm tin vào em tôi của dì bị sụp đổ? Tôi không biết nữa. Tôi chỉ nhớ tôi đã an ủi dì tôi rằng còn nhiều cánh cửa khác đang mở ra cho em tôi lựa chọn, rằng đại học không phải là con đường duy nhất để tiến thân và rất nhiều điều khác tôi được dạy dỗ hàng ngày. Tôi nhớ như in cái khoảnh khắc dì tôi rành rọt từng chữ nói với tôi lúc ấy: “Dì không buồn vì chuyện ấy. Dì chỉ sợ em con nó nản chí rồi lầm đường thôi.” Tôi bị đánh thức. Thì ra đâu phải bao giờ nỗi buồn cũng là than thận, là sự đòi hỏi. Nỗi buồn sâu sắc hơn tôi nghĩ. Một thời gian dài sau đó, nhà tôi cũng trở về với nhịp sống cũ. Nhưng tôi biết nỗi buồn lo của dì tôi vẫn còn đó, xa xăm như lòng mẹ vậy.

Tôi có một vài người bạn đã từng chơi rất thân thiết. Chúng tôi nói chuyện với nhau hàng giờ về bí mật của nhau, về niềm vui và cả một nỗi buồn vu vơ nào đó không hiểu nỗi. Nhưng rồi tôi và những người bạn đó không còn như vậy nữa. Chúng tôi có những người bạn mới, những mối bận tâm khác nhau, ở những nơi xa nhau lắm và chúng tôi không còn đủ sức hiểu nhau nữa. Tôi không trách bạn cũng như không cho mình là đúng. Tôi cũng không tin công nghệ thông tin có thể làm tốt hơn những gì chúng tôi có thể làm để cứu vãn mối quan hệ của mình. Chỉ là tôi thấy buồn khi nhớ đến chúng tôi, đến những mối quan hệ đứng lại lâu rồi lướt qua. Nỗi buồn cứ thế mà đầy vơi.

“Khi người ta biết buồn, người ta lớn hơn một chút.”
Bỗng nhiên tôi cứ thích trẻ hoài vậy thôi. Bởi tôi thấy thương nỗi buồn tôi quá. Tôi không muốn chúng tôi lớn thêm lên cho dù mọi thứ rồi sẽ vậy. Nỗi buồn vì thế mà cứ tư lự hoài.